Trong giọng nói của hắn mang theo một vẻ siêu nhiên khó mà diễn tả. Ngay cả khi tự nhận mình tham lam, ngu muội, hắn cũng không hề có nửa phần xấu hổ. Khi nói ra những toan tính của mọi người, hắn cũng chẳng có chút phẫn nộ hay không cam lòng nào.
"Dưới thiên đạo, chúng sinh bình đẳng. Sinh hay tử, tồn hay vong, đại la kim tiên hay sâu kiến bụi trần — đối với đại đạo, vốn chẳng có gì khác biệt. Nhật nguyệt xoay vần, bốn mùa thay đổi, vạn vật sinh diệt, thảy đều ở trong đạo. Một ý niệm của ta có thể khiến tinh hà đảo ngược; một hơi thở của ta có thể khiến thương hải hóa thành tang điền. Ta đã thấu triệt mọi huyền bí của thế gian, biết rõ quá khứ vị lai, biết cả những gì đã xảy ra và chưa xảy ra, nhưng tất cả những điều ấy, đối với ta mà nói thì có ý nghĩa gì?"“Nấm sớm chẳng biết đêm ngày, ve sầu đâu tường xuân thu. Phàm nhân nhìn ta, như ta nhìn Đạo; nay ta nhìn Đạo, Đạo cũng nhìn ta. Đến lúc này mới hiểu, cái gọi là ‘ta’, chẳng qua chỉ là một sát na tự tỉnh của hạt bụi nhỏ nhoi giữa đại đạo mà thôi.”
Mọi người nghe xong chỉ thấy đầu óc mơ hồ, trong lòng thầm nghĩ Đế Thích Thiên sau khi thành thánh nhân, cảm ngộ thiên đạo, lời nói quả nhiên lập tức cao thâm hẳn lên, đúng là không hổ danh thiên đạo thánh nhân.
Chỉ tiếc là... nghe không hiểu cho lắm.




